// code commen facebook
RSS

Tư duy thịnh vượng số 2: Tham gia cuộc chơi để thắng

Người giàu tham gia cuộc chơi tiền bạc để thắng.
Người nghèo tham gia cuộc chơi chỉ để không bị thua.
“…Khi tham gia “cuộc chơi tiền bạc”, người nghèo thiên về phòng vệ thay vì tấn công. Nhưng nếu bạn tham gia một cuộc đấu thể thao hay bất kỳ trò chơi nào mà chỉ chăm chăm vào phòng thủ, cơ hội chiến thắng của bạn là bao nhiêu? Câu trả lời là: không có cơ hội nào cả.
Mục đích của người giàu không phải chỉ là kiếm tiền, mà phải là rất nhiều tiền, tích lũy để tạo nên một cuộcsống thực sự sung túc và thịnh vượng”.
(Trích Bí mật tư duy triệu phú)
Bài học : Tôi đã gặp rất nhiều tình huống như bức tranh trên đã mô tả. Trong công việc, có rất nhiều người bạn, nhiều nhân viên của tôi họ chỉ làm việc cho hết nghĩa vụ, chỉ để “không bị thua”. Và đúng là họ không thua, họ hoàn thành nhiệm vụ ở mức vừa đủ nên họ không bị sa thải, chưa bị thay thế nhưng họ chưa giàu
Nhiều người nghĩ rằng: Lương 5 triệu chỉ làm thế thôi. Nhưng họ quên mất rằng sếp trả lương cho những việc ta ĐÃ LÀM chứ không phải cho những việc ta SẼ LÀM. Vì vậy, dù bạn có là người tốt nghiệp ĐH Ngoại thương hay Harvard nếu bạn không thay đổi tư duy: CHƠI ĐỂ THẮNG thì bạn cũng chỉ đạt đến mốc KHÔNG THUA mà thôi.
Cá nhân tôi may mắn hơn nhiều người, tôi đã trải qua 12 công ty khác nhau và ở đâu tôi cũng là số 1 trong vị trí của mình nhờ bài chửi của 1 ông anh – Anh Lê Văn Huy, nguyên trưởng phòng Kỹ thuật công ty máy tính Hi_link thuộc NTC. Năm 2000, khi tôi đi làm tại đây thấy cả đám nhân viên lờ vờ  không có việc gì làm, anh sừng sộ lên và nói: “Chúng mày giờ mới có hai mươi mấy tuổi, chui gầm bàn cắm dây mạng còn chưa thấy nhục nhưng vài năm nữa nếu vẫn làm việc này thì có nhục không? Có thời gian sao không chịu học mà làm tốt công việc lên…” Tôi thấm những lời chửi đầy tình nghĩa này và chỉ sau đó rất ít thời gian tôi trở thành KTV số 1 và tinh thần CHƠI ĐỂ THẮNG theo tôi suốt 13 năm qua. Tôi luôn làm việc, cống hiến với toàn bộ trí lực, sức mạnh của mình và bây giờ tôi không phải chui gầm bàn cắm dây mạng nữa.
Trong cuộc chơi tiền bạc hay các cuộc chơi khác cũng vậy, hãy tham gia bằng cả 100% năng lượng của mình để thắng. Đừng hời hợt để rồi sau này phải ân hận “Biết thế ngày xưa mình đã…”.
KHÁCH HÀNG, SẾP, CÔNG TY… TRẢ TIỀN CHO NHỮNG THỨ CHÚNG TA ĐÃ LÀM CHỨ KHÔNG PHẢI NHỮNG THỨ CHÚNG TA SẼ LÀM. HÃY LÀM VIỆC, KIẾM TIỀN BẰNG CẢ 100% NĂNG LƯỢNG CỦA BẠN. HOÀN THIỆN CHỨ ĐỪNG CHỈ HOÀN THÀNH

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Kệ mẹ nó, làm tới đi!

Sâu thẳm trong bộ não của chúng ta là vùng nhớ cổ xưa nhất. Theo khoa học hiện đại thì đây được gọi là vùng tiềm thức – Bản năng. Theo Phật pháp thì đây là thức thứ 8 – A-lại-da thức trong tổng số 8 thức: Nhãn thức, Nhĩ thức, Tỷ thức, Thân thức, Thiệt thức, Mạt-na thức, A-lại-da thức.


Bản năng hay A-lại-da thức có tính di truyền từ tổ tiên để lại. Các thông tin trong vùng nhớ này giúp trẻ biết bú mẹ khi vừa sinh ra, giúp tim có thể đập, phổi có thể thở và nó chứa cả những thông tin giúp tổ tiên chúng ta biết tránh xa những mối nguy hiểm, biết sợ khi bị đau, biết chạy trốn khi gặp hùm beo, hổ báo… đó là SỰ SỢ HÃI.
Những nỗi sợ giúp con người tồn tại và tiến hóa nhưng nó cũng làm con người e dè trước những điều mới mẻ. Sự sợ hãi giúp chúng ta không chết nhưng nó cũng là thứ kìm hãm một con người tiến lên.
Trong lịch sử loài người, đã có những người vượt qua được những nỗi sợ hãi này để trở nên Vĩ đại. Galileo đã không e dè gì để nghiên cứu và tuyên bố “Trái đất quay quanh mặt trời” bất chấp sự phản đối và trừng phạt từ giáo hội Thiên Chúa. Socrates sẵn sàng bỏ nghề điêu khắc đề trở thành bậc thầy trong nghệ thuật hùng biện với danh tiếng bao trùm nhân loại từ cổ chí kim. Kể cả cái chết cũng không ngăn cản được Socrates tiếp tục truyền bá tư tưởng của mình với câu nói nổi tiếng “Thà rằng chịu lỗi, hơn là lại gây ra tội lỗi”.
Nỗi sợ hãi cũng không thể ngăn cản được Martin Luther King chiến đấu trong các phong trào đòi lại quyền lợi cho người dân da màu. Nỗi sợ hãi chẳng là gì với Nelson Mandela khi ông quyết định sẽ đấu tranh cho sự bình đẳng, chống áp bức, hy vọng và hòa giải.
Ở Việt Nam, chúng ta cũng có vô số những người đã bất chấp nỗi sợ hãi để chấn hưng dân Việt. Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Thử hỏi, nếu cả nhân loại sợ hãi và e dè trước những điều mới mẻ thì bao giờ chúng ta mới có máy bay do anh em nhà Wright tạo ra. Ngày nào chúng ta mới có Windows? và iPhoneiPad sẽ không bao giờ xuất hiện.
SỰ SỢ HÃI rất tuyệt nhưng nó cũng tạo ra SỰ NGHI NGỜ, tạo ra CẢM XÚC TIÊU CỰC, tạo ra SỰ KHÔNG THOẢI MÁI… và những thứ này sẽ biến bạn thành CHUYÊN GIA TRÌ HOÃN.
HÃY:
HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP NỖI SỢ HÃI!
HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP SỰ NGHI NGỜ!
HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP CẢM XÚC!
HÀNH ĐỘNG BẤT CHẤP SỰ KHÔNG THOẢI MÁI!
HÀNH ĐỘNG NGAY CẢ KHI CHƯA SẴN SÀNG!
LÀM NGAY – KHÔNG TRÌ HOÃN!
KỆ MẸ NÓ, LÀM TỚI ĐI

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tư duy thịnh vượng số 1 – Tôi tạo ra cuộc đời tôi

Người giàu tin “Tôi tạo ra cuộc đời tôi.”
Người nghèo tin “Cuộc sống toàn những sự việc bất ngờ xảy đến với tôi.”

Nếu muốn tạo ra thịnh vượng, điều quan trọng là bạn phải tin rằng bạn là người cầm lái của cuộc đời mình, đặc biệt là cuộc sống tài chính của bạn. Nếu bạn không tin điều đó, vậy là bạn vốn dĩ đã tin rằng bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít cuộc sống của mình, và do vậy bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít khả năng thành công tài chính của bạn. Đó không phải là một thái độ để giàu có.
Bạn có bao giờ để ý rằng thông thường chỉ những người nghèo mới làm tiêu tan cả gia tài vào trò chơi xổ số không? Họ thành tâm tin rằng sự giàu có sẽ đến với họ nhờ ai đó sẽ đọc tên họ lên sau một cuộc rút thăm. Họ bỏ cả buổi tối thứ bảy để dán mắt vào ti vi, hồi hộp theo dõi buổi xổ số để xem tuần này vận may có “rơi” trúng mình hay không.
Chắc chắn ai cũng muốn trúng số, và những người giàu thỉnh thoảng cũng vẫn chơi cho vui. Nhưng thứ nhất, họ không bao giờ chấp nhận bỏ ra một nửa thu nhập của mình để mua vé số. Và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược làm giàu chủ yếu của họ.
Bạn phải tin rằng bạn là người tạo ra thành công của mình, rằng bạn là người tạo ra sự khốn quẫn của bạn, và rằng bạn là người tạn nên những khó khăn xung quanh tiền bạc và thành công của bạn. Dù với ý thức hay không có ý thức, vẫn chỉ là bạn đã làm nên tất cả những điều đó.
Thay vì chịu trách nhiệm trước những gì diễn ra trong cuộc sống của mình, người nghèo thường chọn cách chơi trò đóng vai làm nạn nhân. Suy nghĩ thiên về coi mình là nạn nhân thường là “khốn khổ thân tôi”. Vậy là cầu được ước thấy, theo Qui luật Sức mạnh của Ý định, đó là tất cả những gì nạn nhân nhận: Họ nhận được sự “khốn khổ”.
(Trích Bí mật tư duy triệu phú)
Bài học của Vĩnh Cường: Có rất nhiều người bạn của tôi (chưa đọc cuốn sách “Bí mật tư duy triệu phú” hoặc đọc rồi mà quên) họ luôn than vãn, họ thích đổ lỗi, họ nói về ngày xưa.
Kinh doanh kém họ đổ tại chính phủ, làm việc hỏng họ đổ tại sếp ngu, chồng đi chơi khuya họ sẽ tìm người bạn mà chồng họ đi cùng để sỉ vả, đổ lỗi… (tôi cũng có lần được làm nạn nhân). Những người này họ quên mất rằng những người mà họ đang đổ lỗi chẳng bao giờ đền bù gì cho họ cả, trái lại những người bị đổ lỗi luôn trả lại cho họ sự khinh bỉ và thương hại.
Mẫu người “nạn nhân”, thích đổ lỗi thường bất hạnh cả trong công việc lẫn cuộc sống gia đình vì cùng với việc đổ lỗi họ đã đánh rơi mất động lực phấn đấu hoàn thiện mình
HÃY CHẤM DỨT VIỆC ĐỔ LỖI VÀ CHỊU TRÁCH NHIỆM VỚI MỌI THỨ XẢY RA TRONG CUỘC ĐỜI CỦA BẠN. BẠN CHÍNH LÀ NGƯỜI CHÈO LÁI CON THUYỀN CỦA ĐỜI MÌNH

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CAO NHÂN CÓ THỂ THẮNG NHƯNG KHÔNG THẮNG, VÌ SAO?




CAO NHÂN CÓ THỂ THẮNG NHƯNG KHÔNG THẮNG, VÌ SAO?

Như thế nào được gọi là cao nhân? Đôi khi thắng chưa phải là hay, thua cũng không hẳn là do bạn dở, thế nên thắng thua được mất chưa đủ để thể hiện trọn vẹn một con người.

Nghe nói, Tả Tông Đường rất thích chơi cờ vây, hơn nữa còn là một cao thủ. Kỳ thực gần như không có ai là đối thủ của Tả Tông Đường.

Có một lần Tả Tông Đường ăn mặc cải trang che dấu thân phận đi tuần tra các nơi. Trên đường đi, ông nhìn thấy có một ngôi nhà tranh, bên trên treo một tấm biển“Đệ nhất thiên hạ kỳ thủ”. Tả Tông Đường rất không phục liền tiến vào nhà tranh đấu với chủ nhân của ngôi nhà ba ván cờ liền.

Chơi cả ba ván cờ, người chủ nhân này đều bị thua, Tả Tông Đường cười lớn và nói: “Ông có thể hạ tấm biển này xuống được rồi đó!” Sau đó, Tả Tông Đường tràn đầy tự tin, vui vẻ bước đi tiếp.

Không lâu sau khi Tả Tông Đường quay trở lại con đường ấy để về triều. Khi ông đi ngang qua ngôi nhà kia, ông ngạc nhiên vì vẫn nhìn thấy tấm biển “Đệ nhất thiên hạ kỳ thủ” vẫn không bị chủ nhân dỡ xuống. Tả Tông Đường liền vào trong nhà và lại đấu với chủ nhân của ngôi nhà ba ván cờ nữa.

Lần này, chơi cả ba ván cờ, Tả Tông Đường đều thua.

Tả Tông Đường rất kinh ngạc liền hỏi vị chủ nhân xem nguyên nhân vì sao?

Người chủ nhân của ngôi nhà này đáp: “Thưa ngài, lần trước là trên thân ngài còn mang trọng trách lớn, phải dẫn binh đi tuần. Tôi đương nhiên không thể làm giảm nhuệ khí của ngài được. Hôm nay, ngài đã thắng lợi trở về, tôi đương nhiên có thể chơi hết sức mình, việc đáng làm thì phải làm thôi

Cao nhân thực sự trong thế gian chính là người hiểu được những lúc có thể thắng mà không nhất định phải thắng, có tấm lòng khiêm nhường trước người khác, có thể hiểu ý nguyện lòng người.

Trong cuộc sống đời thường của chúng ta, chẳng phải cũng như vậy sao?

Thông minh thì không nhất định là có trí tuệ nhưng trí tuệ thì bao gồm cả thông minh. Người thông minh không xem trọng được mất, người có trí tuệ biết dũng cảm buông bỏ và vượt qua. Tai thực sự thính chính là có thể nghe được tiếng lòng, mắt thực sự sáng là có thể nhìn thấu tâm linh.

Nhìn, không hẳn đã là nhìn thấy.
Nhìn thấy không hẳn đã là nhìn thấy rõ
Nhìn thấy rõ không hẳn đã là nhìn thấy hiểu
Nhìn thấy hiểu không hẳn đã là nhìn thấu.
Nhìn thấu không hẳn đã là thông suốt.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NÓI THẲNG VỚI TẤT CẢ SINH VIÊN

Những điều giá trị do các đàn anh chị đi trước muốn các em luôn nhớ!

– Em vẫn còn ngồi đây ư?
– Tại sao em lại không được ngồi đây ạ?
– Vì em là sinh viên năm nhất!
– Sinh viên năm nhất thì sao ạ?
– Nhanh lên, em phải đi ngay từ bây giờ không sẽ trễ.

Anh buộc phải nói thẳng cho các em biết một sự thật rằng, lên đại học không phải là để nghỉ ngơi và học đại học không phải là chuyện dễ như người ta vẫn đồn đại. Các em dự định dành năm nhất của mình để xả hơi lấy lại sức sau 3 năm dùi mài kinh sử đêm ngày ư? Dẹp ngay cái ý nghĩ đó nhé.
Các em có biết được rằng, bao nhiêu người đã đánh mất chính bản thân mình kể từ lúc họ còn là sinh viên không?

Họ không còn giữ được sự quyết tâm, nỗ lực, bản lĩnh đương đầu với thử thách như trước nữa. Trước đây nếu họ có thể thức đến 2, 3 giờ sáng để ôn thi đại học thì giờ đây có nhiều cuốn giáo trình chưa chắc họ đọc qua.
Họ bảo việc học ở trường rất vất vả, nhưng trận chiến lớn nhất của họ chỉ là vật lộn với bản thân để dậy sớm vào buổi sáng và lê chân lên giảng đường điểm danh cho kịp giờ.

Họ có thể dành cả đêm chơi đế chế, Dota, đọc tiểu thuyết, lướt web, xem phim Hàn nhưng bảo họ đi làm bài tập nhóm, họ đáp rằng: “Đợt này bận quá, nhóm làm đi rồi ghi tên tớ vào với, ít hôm mời cả nhóm đi ăn chè”.

Ai đó hẹn họ lên Garena để “chiến đấu” họ sẽ không muộn màng 1 phút nào nhưng hẹn họ đến trường tập thuyết trình thì hãy nhẫn nhịn đợi họ ít nhất là 30 phút.

Họ chém gió như bão về thể loại A đến thể loại Z, chém gió sôi nổi, chém gió vô biên, giáo sư chém gió nhưng ở trên lớp, bảo họ phát biểu ý kiến của mình thì họ im bặt, mỉm cười lấy lệ.



Các em không có thời gian cho mình nghỉ ngơi đâu. 4 năm đại học không phải là nhiều để các em có thể thu nhập cho đủ kiến thức, rèn luyện kỹ năng, làm giàu vốn sống và kinh nghiệm của mình. Cho nên đừng dễ dãi với bản thân phút giây nào hết. Ngay từ bây giờ, các em phải vẽ ra con đường để mình chạy rồi đó.

Các em cứ chạy đi rồi các em sẽ phát hiện ra cuộc sống của mình sẽ vô vị, chán ngán như thế nào nếu không có sự cố gắng, nỗ lực từng ngày. Các em có thể hỏi những sinh viên năm 2, năm 3, nhiều người thú thực cũng cảm thấy cuộc sống của mình vô vị, nhạt nhẽo lắm, họ cũng muốn thay đổi nhưng đã có muộn, họ đánh mất đi những vốn liếng quý giá của mình rồi.

Các em đừng để khi chết đuối rồi mới tiếc mình tại sao trước đó không tập bơi nhé!



Các em rồi sẽ nghe nhiều người bảo với các em rằng: “Học thì học chưa biết sau này ra sao”, “Thời này có bằng giỏi ra trường cũng chưa chắc kiếm được việc”, “Mình không phải con ông cháu cha, không có ô có dù nên an phận thôi”, và những câu đại loại như thế.

Nếu các em nghe được như thế hãy xin lỗi người ta và bảo lại rằng: “Em không thể suy nghĩ tầm thường như thế được”.

Họ nghĩ rằng học là để thi, thi điểm cao để lấy bằng. Nhưng các em phải nghĩ khác: việc học không giới hạn ở trường lớp, ở thầy cô. Các em phải học từ nhiều thứ. Học kiến thức, học kỹ năng, học thái độ. Các em không bao giờ thiệt thòi khi bỏ công sức ra học tập.
Giả sử là một chủ doanh nghiệp, các em sẽ lựa chọn ai, có thể là ai khác nữa ngoài những người có thể làm được việc cho mình, mang lại giá trị cho mình.

Cho nên đừng lo nghĩ nhiều đến chuyện xin việc. Việc các em phải lo đó là học, là rèn luyện, là trải nghiệm. Hãy nỗ lực để làm giàu tài khoản bản thân mình bằng kiến thức, kỹ năng từng ngày.

Nếu sau này cầm hồ sơ đi xin việc, có công ty nào từ chối các em vì bằng không đẹp mà không xét xem khả năng của các em đến đâu, các em nên vui vì ít nhất, các em không phải làm việc cho một công ty chỉ đánh giá con người bằng cái bằng. Thử nghĩ xem đối với những công ty như thế, nếu các em là nhân viên, nỗ lực, cống hiến của bản thân có được đánh giá công bằng hay không?

Một điều nữa, là người trẻ, các em đừng bao giờ ngại đi, ngại học hỏi, ngại làm cho dù làm sai đi chăng nữa.

Các em không thể ngồi một chỗ rồi nghĩ mình phải làm như thế này như thế kia, mơ tưởng này nọ, lo sợ lung tung được. Các em phải đứng dậy, bước đi, phải xắn ống tay áo lên và làm.

Cho dù không chắc chắn thành công nhưng bài học từ thất bại còn quý giá và đáng nhớ hơn nhiều các em ạ. Câu này cho dù ở thời đại nào vẫn luôn đúng: “Thất bại là mẹ của thành công”.

Đừng chỉ chúi đầu cắm cổ vào mớ giáo trình, bài tập trên lớp và áp lực những kỳ thi, những cái đó cần nhưng chưa đủ. Thế giới lý thuyết và thế giới bên ngoài rất khác nhau nên các em phải đi mới biết được.

Đừng ngại tham gia các câu lạc bộ, tổ đội tình nguyện, đó thực sự là một môi trường rất tốt để các em học hỏi. Nhưng cũng đừng lấy việc tham gia ấy làm cái cớ để các em lơ là việc học, để các em đỗ lối cho việc lười nhác. Các em phải tự làm cho mình thay đổi, làm cho mình tốt lên đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện làm điều gì đó tốt cho cộng đồng.






Các em còn phải nhớ một điều nữa: các em phải khác biệt chính mình từng ngày.

Trên thế giới có hơn 7 tỷ người, những người có suy nghĩ tích cực, có ý chí phấn đấu cố gắng sẽ xếp hàng đầu tiên và là những người nhận được cơ hội để phát triển. Hãy hỏi mình từng ngày rằng hôm nay mình đã làm được gì để “khác” với mình hôm qua, để “khác” với những người xung quanh, để có thể nâng vị trí của mình trong bảng xếp hạng của hơn 7 tỷ người trên thế giới.

Các em còn trẻ nên đừng bao giờ nghĩ đến chuyện im lặng. Hãy dám tự tin thể hiện những suy nghĩ của mình cho dù trước đây các em có thể sợ người ta nói này nói nọ, các em có thể nghĩ nó chưa hoàn toàn đúng và mình sẽ bị cười. Phải nói các em mới có cơ hội nhận ra mình đúng hay sai. Phải nói các em mới rèn luyện được bản lĩnh của mình, mới tập cách bảo vệ chính kiến của mình.

Các em còn trẻ nên một điều tối kị là sợ này sợ nọ! Đừng vì sự sợ hãi vô căn cứ mà bỏ lỡ đi những cơ hội đáng giá.

Các em hãy kết bạn mỗi ngày nhưng đừng bao giờ tầm thường hóa tình bạn. Là một người bạn, các em phải nghĩ đến sứ mệnh của mình: làm cho bạn mình tốt lên. Cho dù các em có phải nói thẳng vào mặt bạn rằng: “Mày đã sai. Mày phải như thế này mới đúng”, rồi sau đó bạn em giận em 1 tháng, 1 năm không thèm nói chuyện đi chăng nữa, các em vẫn phải nói. Nếu hôm nay các em lờ đi những sự sai sót của bạn, những suy nghĩ lệch hướng của bạn, các em để bạn đi sai đường thì hãy chấp nhận rằng trong tương lai các em mất đi một người bạn. Như thế chính các em là người có lỗi với người bạn của mình.
Lời cuối cùng mà anh muốn nói là các em còn trẻ, các em có rất nhiều thứ mà anh chị năm 2, năm 3 không còn giữ được như là ý chí, nhiệt huyết, nỗ lực…, các em đang nắm trong tay tương lai của mình, hi vọng của bố mẹ cho nên đừng bao giờ lãng phí thời gian của mình, tuổi trẻ của mình.
Hãy luôn nhớ mình là một người trẻ, không bao giờ quá muộn để bắt đầu lại với những bạn đã qua năm nhất, hoặc khởi đầu tốt hơn với những bạn sắp bước vào năm nhất. Những thứ trong năm thứ nhất, các bạn muốn làm tốt, hãy học cách để làm tốt hơn năm cũ, để trưởng thành, để xóa tan hình ảnh cũ và kiến tạo một con người mới tích cực.
********************************************************************************
Với sứ mệnh đem đến môi trường học tập và rèn luyện hiệu quả cho giới trẻ học sinh – sinh viên Việt Nam, Công Ty Thiên Anh Minh  liên tục tổ chức các chuỗi hoạt động chia sẻ về những kĩ năng cần thiết trong cuộc sống

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bài học thành công từ chim đại bàng



Bài học thành công từ chim đại bàng, Đó là loài chim có tuổi thọ cao nhất trong chủng loại của mình. Chúng có thể sống tới 70 tuổi. Nhưng để sống được tới tuổi này, chúng phải trải qua một quyết định khó khăn vào năm 40 tuổi

Khi đó, Những móng vuốt dài và linh hoạt không còn đủ sức tóm giữ con mồi làm thức ăn. Chiếc mỏ dài và sắc nhọn trở nên cong yếu.

Đôi cánh nặng nề và già cỗi, do bộ lông dày, trở nên dính chặt vào ngực và khiến cho chúng khó bay lượn

Vì thế, đại bàng chỉ còn hai sự lựa chọn: chết hoặc trải qua một quá trình thay đổi đau đớn kéo dài 150 ngày.
Quá trình này đòi hỏi đại bàng bay lên đỉnh núi và ngồi trên tổ của mình
Tại đây đại bàng sẽ đập mỏ vào đá cho đến khi mỏ gãy rời
Sau khi mỏ gãy, đại bàng sẽ đợi cho mỏ mới mọc ra rồi sau đó bẻ gãy hết các móng vuốt của mình
Khi những móng vuốt mới mọc lại, đại bàng bắt đầu nhổ hết những chiếc lông cũ già cỗi
Và sau 5 tháng, đại bàng lại có thể tiếp tục những chuyến bay lượn tuyệt vời của sự hồi sinh và sống thêm 30 năm nữa.

Hãy học từ đại bàng…

Hãy trở nên thật dũng cảm và kiên cường để trải qua một giai đoạn thay đổi đầy khó khăn,
chịu đựng nhiều đau khổ và thử thách để được hồi sinh và tiếp tục bay cao, bay xa hơn nữa…không trải qua gió mưa làm sao thấy được cầu vồng.
Chúc bạn thành công!

*******************************************************************************
Với sứ mệnh đem đến môi trường học tập và rèn luyện hiệu quả cho giới trẻ học sinh – sinh viên Việt Nam, Công Ty Thiên Anh Minh liên tục tổ chức các chuỗi hoạt động chia sẻ về những kĩ năng cần thiết trong cuộc sống

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

6 CÁCH ĐỂ LUÔN LÀ CHÍNH MÌNH!

1. KHÔNG NÊN CỐ TẠO DỰNG VẺ BỀ NGOÀI:
Rất dễ dàng để bắt đầu cho người khác thấy một phần tính cách của bạn được gắn tạm chứ không phải tự nhiên. Vì vậy, khi gặp một ai đó, không cười hay hành động theo cách mà bạn không muốn. Chỉ mỉm cười nếu bạn muốn và khi bạn tìm thấy điều gì buồn cười. Đây là điều nhỏ tạo nên ý thức muốn là chính mình.
2. LẤY CẢM HỨNG TỪ HÌNH MẪU:
Bạn có thể là chính mình nếu lấy cảm hứng từ hình tượng mẫu bằng việc đọc những câu chuyện thành công của họ. Khi đọc những câu chuyện đó, bạn sẽ thấy được điều cơ bản mà những người đó trở nên nổi tiếng là vì họ tin vào bản thân. Họ thể hiện bản thân với thế giới một cách thực sự và họ thấy tự hào về việc họ là ai. Lấy cảm hứng từ những người như vậy bạn sẽ không còn thấy sợ về con người thật của bạn nữa.
3. HỌC CÁCH NÓI “KHÔNG”:
Học cách nói không là bước quan trọng trong hành trình là chính mình. Mọi người thường đánh mất cá tính riêng khi không thể bám lấy những lựa chọn của họ và ép mình phải nói “có” ngay cả khi học muốn nói “không”. Thay vì sợ hãi về những gì người khác nghĩ về bạn, hãy bắt đầu suy nghĩ về những hình ảnh mà bạn sẽ tạo ra cho chính mình. Đặt chân xuống, bảo vệ lựa chọn riêng và làm những gì bạn cảm thấy quan trọng với mình. Để có được điều này, bạn phải học cách nói không.
4. YÊU BẢN THÂN, VUI VẺ VỚI NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ:
Bạn phải biết yêu những phẩm chất độc đáo của riêng bạn và khả năng tự tin thể hiện điều đó với mọi người. Hãy tin rằng, trong thực tế bạn là người may mắn có được những phẩm chất mà người khác không thể có. Hãy để cuộc sống của bạn được vui thích với những gì bạn đang có thay vì khó chịu về những gì bạn không có. Nếu bạn không biết trân trọng bản thân thì sao có thể mong người khác yêu quý mình.
5. TẠO RA 1 SỰ PHÙ HỢP GIỮA KHÁT VỌNG VÀ TÍNH CÁCH CỦA BẠN:
Một trong những điều bạn phải làm là hãy là chính mình để tạo ra sự phù hợp giữa khát vọng và tính cách của bạn. Chẳng hạn đừng mong trở thành người bán hàng hay tiếp thị sản phẩm nếu bạn không thích đi lại, di chuyển. Hay như muốn là nghệ sĩ mà không hề chiêm nghiệm và phản ánh cuộc sống thực tế. Nếu thực tế không tồn tại thì bạn đang cố gắng với tới một cái nằm ngoài tầm tay của bạn.
6. ĐỪNG CỐ GỒNG MÌNH MÀ HÃY THƯ GIÃN:
Hít thở sâu, thư giãn và không nghĩ quá nhiều. Đừng đánh giá thấp tầm quan trọng của việc cố gắng là chính mình. Nếu bạn phân tích quá nhiều, sau đó nghĩ về chiến lược để là chính mình thì bạn sẽ càng khó khăn hơn khi thực hiện và đôi khi còn phản tác dụng.
Với sứ mệnh đem đến môi trường học tập và rèn luyện hiệu quả cho giới trẻ học sinh – sinh viên Việt Nam, Công Ty Thiên Anh Minh liên tục tổ chức các chuỗi hoạt động chia sẻ về những kĩ năng cần thiết trong cuộc sống

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS